fbpx

[GÓC TÂM SỰ] Nghề Điều dưỡng

Nghề điều dưỡng? Có đáng không?

Xin chào cả nhà.

Vào 4 năm về trước, mình còn là cô sinh năm 3 trẻ trung xinh đẹp ngành Y dược tại một trường cao đẳng ở Hà Nội. Ăn chơi mua sắm thì thừa khả năng nhưng mà sự nghiệp học hành tương lai thì rơi vào bế tắc. Thời gian tốt nghiệp cận kề càng khiến mình hoang mang tột độ. 

Trong những ngày tháng mông lung như thế, các bài báo, những thông tin hay ho về công việc hot hay ngành nghề tiềm năng đều đã qua cú click chuột của mình. Tình cờ 1 ngày, vô tình nhìn thấy bài quảng cáo về du học nghề Đức. Ai chả biết du học là mất tiền, ấy vậy mà nó lại ghi miễn phí nghe có ‘điêu’ không?

Tò mò mình click thử, sao khó tin đến đáng ngờ. Ở đâu ra chương trình vừa học miễn phí vừa làm hưởng lương, được trợ cấp, định cư… Nghe có vẻ ‘đa cấp’ nhưng đây đúng là những gì mình đang khao khát muốn có. Nó thôi thúc mình phải hành động ngay, nếu không sẽ bỏ lỡ một thứ gì đó làm mình sau này hối hận. 

Thế là cái gì đến cũng đã đến. Mình quyết định du học nghề Đức nghề Điều dưỡng. Sau một thời gian tìm hiểu, với những lý do cực kì đơn giản và thuyết phục: mình có những kiến thức căn bản rồi, miễn học phí, vừa học vừa làm có hưởng lương, ra trường dễ xin việc, nghe nói còn được định cư thì tội gì mà không đi. À khoản được vi vu trời Âu, kiểu này bạn bè sẽ lác mắt. Nghĩ thôi cũng mình cũng đã hạnh phúc tột độ và thấy tương lai thật tươi sáng. Thế là xin ba mẹ và xách balo lên mà đi.

Sau khi hoàn tất thủ tục, tạm biệt gia đình, bạn bè, cuối cùng mình cũng đã được đặt chân đến nước Đức xinh đẹp.

Năm thứ nhất mình được tiếp xúc môi trường quốc tế cực xịn, học lý thuyết chuyên ngành. Mình vượt qua các kì thi với kết quả tốt. Trộm vía tụi sinh viên bên này nhiệt tình mà dễ mến lắm. Mình mà không hiểu hay không biết gì chúng nó sẵn sàng chỉ ngay. 

Tất cả mọi thứ đều rất ổn và suôn sẻ cho đến sang năm thứ 2. Khi bắt đầu được đi thực tập ở các cơ sở điều dưỡng thì mọi chuyện không còn đơn giản như lý thuyết suông. Mình thực hành những công việc mà mình chưa thể hình dung ra và có vẻ hơi quá sức.

Đó là những công việc chăm sóc cho các cụ già và đợt của mình thì thường xuyên phải làm đêm khiến cho bản thân luôn trong trạng thái mệt mỏi.

Đã có những lúc mình muốn buông bỏ tất cả để bay về với quê hương, gia đình. Không cần kiến thức, không cần việc làm, không cần trời Âu gì nữa. Mình nhìn lại xung quanh. Mọi người vẫn chăm chỉ làm việc chăm chỉ còn bản thân thì lạc lõng, vô định. Tâm sự với những người đồng nghiệp, họ đều nói ai cũng như mình, chân ướt chân ráo sẽ luôn có những cảm giác tệ hại nhưng rồi cũng sẽ qua. Mình thực sự mệt mỏi và chỉ mong thời gian trôi nhanh thật nhanh để mình được về nhà 😓😓😓

Nhưng đúng là như thế, thời gian trôi đi, cặm cụi ngày qua ngày mà không biết từ lúc nào lại thấy thích thú với công này thế mới lạ!!!. Mình luôn nhận được sự giúp đỡ của đồng nghiệp lúc khó khăn, lúc chán nản nên mình cảm thấy thân quen hơn. Các cụ già xung quanh trong mắt mình cũng dần trở nên rất đáng yêu. Họ mình như con cháu trong nhà, trò chuyện, động viên ngược lại mình luôn làm mình càng có động lực làm việc.

Về khoản lương lậu, trợ cấp mình được nhận đầy đủ và và còn tăng theo thời gian. Các chính sách xã hội, quyền lợi được hưởng như một công dân Đức luôn nên đôi lúc tuii tưởng tuiii là người Đức luôn chứ chời má.

Sau khó khăn sẽ được nếm quả ngọt. Sau tốt nghiệp, mình được nhận làm việc chính thức ở một viện bệnh viện bang Hamburg. Mình làm về giấy tờ sổ sách, sắp xếp bệnh án, cấp thuốc, kiểm tra sức khỏe cho các cụ. Những công việc chăm sóc cá nhân mình vẫn làm thường ngày nhưng tần suất không nhiều như trước. 1 quỹ thời gian nhỏ dành ra đào tạo cho các bạn khóa sau. Lại ngày qua ngày, thế nào từ thích chuyển sang yêu việc rồi còn và làm năng suất hơn. 

Các em học sinh thì mỗi ngày đến trường là một ngày vui. Còn mình thì mỗi ngày đi làm là một ngày vui. Những giây phút thấy yêu nghề, yêu đời cũng là lúc mình ngẫm lại về quãng thời gian suy nghĩ bồng bột, sự cả thèm chóng chán và dễ chán nản. Cho đến bây giờ bản thân mình vẫn chẳng hiểu tại sao lại đủ kiên trì để gắn bó với nghề đến thế? Có lẽ là sự quyết tâm bền bỉ ham học hỏi đã tạo nên mình ngày hôm nay chăng?

Nghe có vẻ hơi sáo rỗng nhưng nhờ sự động viên từ bạn bè và nhìn về tương lai phía trước, mình phải cố gắng từng ngày. Sau đó mình cũng ngẫm ra rằng, nếu cứ hời hợt, vô trách nhiệm, không chịu học và tìm tòi thì bạn sẽ chẳng trụ được ở bất cứ một nghề nào.

Các bạn ạ, mình thì chả có gì ngoài những “Bí kíp trở thành một Điều dưỡng viên chuyên nghiệp nước Đức” đâu. Mình kể câu chuyện này ra để cho các anh chị em nào còn đang mông lung và mất phương hướng về nghề nghiệp của bản thân thì hãy tự tin và chủ động hơn. Ngồi yên một chỗ và đợi công việc đến thì không có đâu nhé. Mà anh chị em nào mà cảm thấy không gánh nổi được việc học của mình tại hay tương lai tại Việt Nam không có chỗ thì cứ mạnh dạn sang đây. 

Đức không hứa hẹn cho anh em nhiều tiền nhưng đảm bảo sẽ cho anh em những công việc kiếm ra tiền. Có làm thì mới có ăn mà^^. Đức không chỉ có nghề Điều dưỡng như mình đang theo đuổi, mà còn có cả Nhà hàng khách sạn, cơ khí, đầu bếp thì phải. 

Thôi thì mình để link ở đây cho các bạn nào chưa biết du học miễn phí là gì và thông tin về ngành học của mình nhé. Miễn phí là có thật nên các mẹ đừng đa nghi nữa. Đa nghi thì xin mời ở nhà để nhường chỗ cho các anh em khác.

ĐĂNG KÝ HỌC NGAY

 

THÔNG TIN LIÊN HỆ

Khoa Quốc Tế – Trường Trung Cấp Công nghệ Thăng Long

Hotline: 0989420106

Email: khoaquocte.thanglong@gmail.com

Theo dõi thông tin mới nhất trên FBwww.facebook.com/khoaquoctecongnghethanglong

Tham gia bình luận:

Gọi Ngay - 0989420106